Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

* CÁC PHÁP MÔN KHÁC CẦN PHẢI TU RẤT NHIỀU ĐỜI, MẤY MƯƠI ĐỜI, MẤY TRĂM ĐỜI VẪN CHƯA CHẮC CÓ THỂ THÀNH TỰU

CÁC PHÁP MÔN KHÁC CẦN PHẢI

TU RẤT NHIỀU ĐỜI, MẤY MƯƠI ĐỜI,

MẤY TRĂM ĐỜI VẪN CHƯA CHẮC

CÓ THỂ THÀNH TỰU

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Giáo Dục Phật Giáo truyền đến Trung Quốc, do ai quản lý?

Đích thân Hoàng Đế quản lý, từ thời Hán Minh Đế sau khi cung thỉnh Phật Giáo đến Trung Quốc, mãi đến cuối thời Nhà Thanh, Giáo Dục Phật Giáo đều do Hoàng Đế trực tiếp quản lý.

Ở Trung Quốc còn có Đạo Giáo, dưới Hoàng Đế có hai cơ cấu, chuyên môn quản lý điều này. Một cơ cấu gọi là Tăng lục ty, một cơ cấu nữa gọi là đạo lục ty. Đạo lục ty quản lý Đạo Giáo, Tăng lục ty quản lý Phật Giáo. Nên Đạo Tràng được gọi là tự.

Tự nghĩa là gì?

Tự là một cấp cơ cấu làm việc dưới Hoàng Đế, chúng ta đến Cố Cung có thể thấy được điều này, nó không liên quan gì đến Tôn Giáo. Miếu là Tôn Giáo, Cung, Quán là Tôn Giáo, Tự không phải. Cho nên Phật Giáo gọi là Tự Viện Am Đường, nó không phải Tôn Giáo, đây là giáo dục.

Phật Giáo từ Giáo Dục trở thành Tôn Giáo, căn cứ theo lịch sử thì không quá ba trăm năm, rất gần. Quý Vị thử nghĩ xem, thời Càn Long, Gia Khánh vẫn là trường học, biến chất vào khoảng sau thời Gia Khánh.

Tôi nghĩ biến chất thật sự có thể vào thời Thái Hậu Từ Hy, Thái Hậu Từ Hy là oan gia đối đầu của Nhà Thanh, bà xuất hiện là để tiêu diệt Đế Quốc Đại Thanh, bà đến để báo thù, đây là oan oan tương báo.

Bà báo là tư thù, nhưng chúng ta rất nhiều người chịu hại, bà không thể không gánh tội này. Ân oán cá nhân của Quý Vị, lại khiến nhiều người chịu đau khổ như vậy, đây là sai lầm. 

Ở đây hai câu lành thay là tán thán, nói như bây giờ là quá tốt. Quá tốt. Lành tức là tốt, lành thay là từ khen ngợi.

Đại Trí Độ Luận nói:

Lành thay, lành thay, nói lời lặp lại, biểu thị niềm vui tột cùng. Hoan hỷ đến tột cùng, khen ngợi lành thay, lành thay.

Ngài Tịnh Ảnh nói:

Câu hỏi của A Nan đúng căn cơ, đúng pháp, đúng thời, nên Phật khen ngợi. Ba khái niệm này rất hay. Đúng căn cơ nghĩa là nhân duyên chúng sanh đã thuần thục, có thể tiếp nhận Pháp Môn này. Pháp Môn này là đỉnh cao để tất cả Chư Phật trong ba đời mười phương giáo hóa chúng sanh, phá mê khai ngộ, lìa khổ được vui.

Hơn nữa còn rất nhanh, trong một đời có thể thành tựu, không cần thời gian quá dài. Các Pháp Môn khác cần phải tu rất nhiều đời, mấy mươi đời, mấy trăm đời vẫn chưa chắc có thể thành tựu.

Pháp Môn này, nếu thật sự y giáo phụng hành, thấu hiểu được thì đời này ta sẽ thành tựu, quả là hy hữu khó gặp. Đúng pháp, pháp là Pháp Môn này, khi nhân duyên đã thuần thục, cần phải khai mở Pháp Môn này, phải mở môn học này. Hợp thời, là thời tiết nhân duyên đã thuần thục, tức lúc là đúng thời. Vì thế Đức Phật khen ngợi nó.

Chân Giải nói:

Những gì Ngài A Nan hỏi là hợp với tâm của Phật. Câu hỏi của Ngài A Nan đã hỏi đúng với tâm ý của Phật Thích Ca, Đức Phật cũng thấy đúng như vậy. 

Pháp Môn này cần phải nói, cần phải truyền cho hậu thế. Câu hỏi của A Nan hợp với ý Ngài, nên khen ngợi Tôn Giả A Nan. Ông vì thương xót lợi lạc chư chúng sanh, có thể hiểu được ý nghĩa vi diệu như vậy. Ông đã hỏi một câu hỏi như vậy, đây là vì ai mẫn, ai là ai lân.

Chúng sanh quá khổ, ngu si nghiêm trọng, không có trí tuệ, tạo nhiều ác nghiệp, tương lai có thể không chịu quả báo được chăng?

Trong Kinh Địa Tạng Đức Phật nói:

Chúng sanh trong Diêm Phù Đề, Diêm Phù Đề là nói Địa Cầu này, chúng sanh của Địa Cầu, khởi tâm động niệm không có gì không phải tội.

Lời này nói là thật không phải giả, vì sao vậy?

Vì không hiểu rõ chân tướng của Nhân Sinh Vũ Trụ, thuật ngữ của Phật Pháp gọi là thật tướng các pháp. Thật tướng các pháp, nói như bây giờ là chân tướng của Nhân Sinh Vũ Trụ.

Vũ Trụ từ đâu mà có?

Vì sao có Vũ Trụ?

Trong Kinh Phật gọi là mười Pháp Giới, nói rõ ràng hơn khoa học hiện nay. Khoa học nói ra nhưng không tường tận như Đức Phật. Khoa học nói là khác tầng không gian, trong Kinh Phật gọi là mười Pháp Giới. Mọi tình hình trong tầng không gian khác nhau Đức Phật nói rất rõ ràng, mỗi tầng đều nói một cách rành mạch, các nhà khoa học không có.

Ta từ đâu đến?

Vạn sự vạn vật từ đâu đến?

Nó đến như thế nào?

Vì sao có những thứ này?

Quý Vị xem khoa học và triết học trên toàn Thế Giới, thần học trong Tôn Giáo, đều đang nghiên cứu thảo luận vấn đề này. Trăm ngàn năm nay cho đến hiện tại, đều không có định luận.

Khi tôi học Phật, thầy giới thiệu Phật Pháp cho tôi, tôi học triết học với thầy, thầy đã nói rằng:

Đức Thế Tôn là nhà triết học vĩ đại nhất trên Thế Giới, triết học Phật Giáo là đỉnh cao nhất của triết học trên toàn Thế Giới, học Phật là sự hưởng thụ cao nhất của đời người. Tôi đi vào cửa Phật bằng con đường như vậy. Lời này là thật.

Tôi đã dùng năm mươi chín năm để nghiên cứu Phật Pháp, chứng minh nó là thật, không hề sai. Trong đời này tôi thật sự hưởng thụ được sự hưởng thụ cao nhất của đời người, không giả chút nào. Tuy suốt đời không có gì cả, không có gì cả giống như Đức Phật vậy, Đức Phật cũng không có gì cả, rất tự tại. Cuộc sống tự tại.

Quý Vị xem người thế gian ai không có áp lực?

Áp lực tinh thần, áp lực vật chất, những điều này tôi đều không biết đến, tôi đều không có. Thật sự làm được đối với người không tranh, đối với thế gian không cầu, nhận thức rõ tánh tướng, lý sự, nhân quả giữa thế gian. Đây là đại học vấn, không những thầy nói là triết học cao nhất, hiện nay phát hiện còn là khoa học cao nhất.

***