Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

❀ HỌC SINH THÁI HỌC ĐI HỌC RẤT VUI, ĐI HỌC LÀ NIỀM VUI VÔ CÙNG

HỌC SINH THÁI HỌC ĐI HỌC RẤT VUI,

ĐI HỌC LÀ NIỀM VUI VÔ CÙNG

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Quý Vị nói tôi chỉ biết giảng bộ Kinh này còn các Kinh khác không biết giảng. Như vậy Quý Vị chưa thông bộ Kinh này.

Thông là gì?

Là đã thấu triệt.

Thông đến đâu?

Thông đến tự tánh. Người phương Đông từ xưa đến nay, đây là Ấn Độ truyền đến Trung Quốc cũng ảnh hưởng đến Trung Quốc. Dạy học đều là thâm nhập một môn huân tu lâu dài.

Ở Trung Quốc người Trung Quốc biết tầng lớp tuổi tác bất đồng thì thái độ của họ không giống nhau, ký ức và lý giải cũng không tương đồng. Trước mười tuổi trí nhớ tốt nhưng mức lý giải rất kém, nên dạy nhi đồng học chỉ dạy học thuộc lòng.

Vì sao vậy?

Lợi dụng sở trường của chúng. Từ sáu bảy tuổi bắt đầu dạy chúng học thuộc lòng, tất cả Kinh Luận quan trọng đều để họ học thuộc.

Đó là từ sáu tuổi cho đến khoảng mười hai tuổi, sáu năm, các cổ tịch quan trong đều thuộc hết, thuộc rất nhuần nhuyễn. Sau mười ba mười bốn tuổi dần dần có thể lý giải, trí tuệ đã khai mở.

Giai đoạn này như thế nào?

Giai đoạn này giảng giải cho chúng, cùng chúng nghiên cứu thảo luận.

Nội dung thảo luận là gì?

Chính là những điển tịch đã thuộc trước đây. Trường lớp của Trung Quốc ngày xưa chỉ có Tiểu Học, Thái Học, không có Trung Học. Thái học chính là Đại Học. Tiểu học chuyên môn đọc thuộc lòng, đang học quy củ nên Đệ Tử Quy, Cảm Ứng Thiên đây đều là bậc tiểu học cần thiết phải làm được.

Đều là điều suốt cả đời cũng không thay đổi. Những Kinh sử tử tập này là quy định phải đọc, đều là những sách hay do thầy chọn ra nhất định đều phải thuộc.

Mười ba tuổi vào thái học nghe thầy giảng giải. Thầy cũng đã thuộc nên học sinh thái học đi học rất vui, đi học là niềm vui vô cùng. Có đâu như hiện nay đi học lại khổ sở như vậy.

Vì sao?

Vì không có sách giáo khoa, không cần cặp sách. Giảng về Luận Ngữ chương thứ mấy, trang thứ mấy và chữ thứ mấy thì mỗi người đều nhớ.

Nếu không có năng lực này thì không thể tham gia vào trong giảng đường của họ, Quý Vị không có tư cách. Mỗi người đều phải thuộc làu nên thầy dạy học sinh học đều tự do tự tại hoạt bát không có chút câu thúc nào.

Rất nhiều Thầy Giáo đều đem học sinh đi du lịch, đi ngao du sơn thuỷ. Đi như vậy một mặt là tham quan du lịch, mặt khác là nghiên cứu thảo luận tức là vừa chơi vừa học.

Học sinh phải hiếu thảo với thầy, trong mắt học trò thầy giống như Cha Mẹ vậy, Tôn Sư Trọng Đạo. Học sinh phải làm thị giả cho thầy, vấn đề giao thông khi ra đường học sinh phải phụ trách, lái xe đều là việc của học trò, đến việc ăn uống nghỉ ngơi tất cả đều tự tay học trò phải làm.

Có việc đệ tử phải lo hết các việc nặng nhọc nên việc học tập đều rất vui. Ra đi du lịch hai ba tháng trở về thì môn học này cũng giảng xong. Đặc biệt là trong sách có đề cập đến lịch sử địa lý, họ thật sự liền đi đến đó xem. Đồng nghĩa với việc đi khảo sát thực tế khiến Quý Vị có ấn tượng sâu sắc, nên đi học rất vui không như hiện nay.

***