Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

❀ KHÔNG CÓ CHI KHÁC, DO THÀNH KÍNH NÊN CẢM ĐƯỢC A DI ĐÀ PHẬT HIỆN ĐẾN

KHÔNG CÓ CHI KHÁC,

DO THÀNH KÍNH NÊN CẢM

ĐƯỢC A DI ĐÀ PHẬT HIỆN ĐẾN

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không
 

Một là thành, hai là Kính. Từ nhỏ, tôi đã được Cha Mẹ, Thầy Giáo, Trưởng Bối dạy cho chữ Kính, tôi có chữ ấy, kính người, kính sự, kính vật. Còn thành không đủ, bị phiền não tập khí che lấp chân thành, có được chữ thành là nhờ Thầy Lý vun bồi cho tôi.

Một đời nhờ vào hai chữ thành kính ấy, chân thành đến cùng cực, cung kính đến cùng cực. Dùng những điều ấy để cầu cảm ứng. Vì thế, trên tòa giảng Kinh, tôi cũng đã nhiều lần thưa cùng Quý Vị rồi, tôi đâu có năng lực giảng Kinh.

Bất quá là lên tòa giảng đưa thân thể cho Phật, Bồ Tát mượn dùng, nhờ Phật, Bồ Tát gia trì, dùng thân miệng tôi để truyền đạt mà thôi. Thật vậy đó. 

Vì thế, từ nhiều năm qua rất nhiều đồng tu biết rõ, tôi giảng Kinh không chuẩn bị sẵn, giảng cái gì cũng không biết. Giảng xong, Quý Vị hỏi lại, tôi ngơ ngác không biết gì. Có người thâu âm lại cho tôi nghe, tợ hồ mình có nói, Phật lực gia trì mà.

Nếu có chút gì tư tâm, có chút lòng danh văn, lợi dưỡng, sẽ không có cảm ứng. Toàn tâm toàn ý hộ trì Chánh Pháp, vì lợi ích chúng sanh, chẳng vì chính mình. Vì chính mình thì một câu A Di Đà Phật đã đủ rồi, đã thành công rồi, đâu cần phải làm gì khác nữa. Quý Vị phải hiểu rõ đạo lý này, chúng ta phát tâm được Phật, Bồ Tát gia trì thì sự việc không khó khăn gì.

Quý Vị muốn thực sự được Phật, Bồ Tát gia trì thì phải nhớ kỹ: Tâm chân thành, cung kính đối với hết thảy người, hết thảy sự, hết thảy vật thì mới được cảm ứng. Dùng tâm thái như vậy để cảm thì Phật, Bồ Tát bèn ứng. Hai con đường ấy là nhân duyên hy hữu của chúng ta, bất luận đi theo con đường nào, chỉ cần dùng cái tâm chân thành, tâm thanh tịnh, tâm bình đẳng, tâm chánh giác, tâm từ bi, sẽ đi được con đường ấy thông suốt.

Vì người khác diễn nói, diễn là trọng yếu, diễn là tự mình phải làm. Tự mình không làm được, khác nào lặp lại những phương thức và lý luận như Kinh Phật đã giảng, còn chính mình chưa từng thử làm. Chính mình phải thực hiện để lấy kinh nghiệm.

Ngày nay nói đến khoa học thì khoa học xem nặng vấn đề thực nghiệm, ta phải làm được. Nếu thực sự thông hiểu Kinh Luận thì có thể giảng cho người khác nghe được, còn nếu như chính mình có nghi hoặc sẽ chẳng thể giảng được.

Chớ nên làm người khác bị lầm lạc, đừng chỉ sai phương hướng, mục tiêu cho người khác, chịu trách nhiệm nhân quả lớn lắm đấy, mình phải gánh lấy trách nhiệm. Câu chuyện dã hồ Thiền trong nhà Thiền là thật, không giả đâu. Chuyện ấy cảnh tỉnh  chúng ta rất mạnh, chớ nói năng bừa bãi, chỉ e nói sai.

Nếu chúng ta không thể Thuyết Pháp, đối với Kinh Giáo chưa nghiên cứu kha khá thì cứ khuyên người ta niệm Phật chắc chắn sẽ không sai. Nói cho biết sự cảm ứng của việc Niệm Phật, kể chuyện trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục hay Vãng Sanh Truyện cho người ta biết, nói như vậy là không sai lầm chút xíu nào. Có chỗ nào tốt cho mình thì cũng sẽ tốt cho người, tự lợi, lợi tha.

Há chẳng phải là Pháp Sư Oánh Kha đời Tống bị cảm động bởi Vãng Sanh Truyện đó sao?

Thấy người ta ai niệm cũng đều Vãng Sanh, nên Sư mới hạ quyết tâm: Ta cũng phải cầu Vãng Sanh. Không có chi khác, do thành kính nên cảm được A Di Đà Phật hiện đến. Quý Vị thấy Sư ra đi tự tại, tiêu sái đến thế, Ngài vì chúng ta diễn nói đấy. Biểu diễn cho chúng ta xem, chuyện như vậy là thật, không giả đâu. Bởi thế, pháp thế gian hay xuất thế gian đều nằm trong thành kính.

Tôi đã từng thưa với các đồng học, một đời tôi có ba vị thầy tôi hết sức cảm kích, niệm niệm không quên: Tiên Sinh Phương Đông Mỹ giới thiệu Phật Pháp cho tôi biết, nếu không do thầy, tôi chẳng vào cửa Phật được.

***