Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

❀ KHÔNG GÌ KHÁC HƠN CHÍNH LÀ TÔN TRỌNG ĐỐI VỚI LÃO SƯ, TÔN TRỌNG ĐỐI VỚI HỌC TẬP, CHỊU NỖ LỰC HỌC TẬP

KHÔNG GÌ KHÁC HƠN CHÍNH LÀ

TÔN TRỌNG ĐỐI VỚI LÃO SƯ,

TÔN TRỌNG ĐỐI VỚI HỌC TẬP,

CHỊU NỖ LỰC HỌC TẬP

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không
 

Hoằng dương Phật Pháp đại thừa, tôi hiện tại vẫn là mỗi niệm không quên. Cư Sĩ Trần Thái Quỳnh thành lập một đài truyền hình Hoa Tạng Vệ Tinh, đài truyền hình này là do cô lập, trong đó chuyên phát sóng tiết mục tôi giảng Kinh.

Tôi giảng qua cho cô mấy lần, vẫn không thể được thỏa đáng, tôi hy vọng cũng có thể phát sóng tiết mục của những Pháp Sư Đại Đức khác, ở đài truyền hình này đồng thời phát ra, không nên chuyên phát một mình tôi, tận khả năng có thể đan xen niệm Phật vào khoảng thời gian trống, hoặc những thứ không liên quan giảm ít.

Hoàn toàn làm thành phòng học giáo học Phật Giáo, mở thêm vài môn, mời thêm vài vị Pháp Sư, đề xướng một môn thâm nhập, trường kỳ huân tu, như vậy đối với việc hoằng dương Phật Pháp Đại Thừa sẽ khởi lên hiệu quả nhất định.

Nói đến chọn lựa Pháp Môn, chọn lựa hành môn, đây là trí tuệ. Thứ nhất phải xem thiện căn phước đức của chính mình, cũng chính là nhất định phải y theo căn tánh của chính mình thì bạn tu học sẽ dễ dàng khế nhập, phải thích hợp trình độ của bạn, chọn loại Kinh Giáo quá sâu quá cao thì khi tu học quá khó khăn, vậy thì rất khó có được hiệu quả.

Đồng thời còn phải thật dụng, học là phải dùng được, nếu như cái đã học mà không thể sử dụng được thì biến thành huyền học, ở mình ở người đều không có lợi ích thực tế, cho nên cái điểm này rất quan trọng.

Hôm nay thử nghĩ xem chính mình khuyết điểm nhất là cái gì?

Trong Xã Hội hiện tại cần thiết nhất là cái gì?

Nhất định phải từ chỗ này mà bắt tay vào. Thế Tôn vì chúng ta chỉ đạo nguyên tắc rất hay, chúng ta không có lưu ý, không tỉ mỉ thể hội, không tuân theo giáo huấn, cho nên chúng ta lãng phí rất nhiều thời gian quí báu mà không có lực.

Những năm gần đây, chúng ta cũng đi khắp thế giới, đồng tu mỗi một nơi chúng ta đều tiếp xúc qua, có được một tổng kết, chính là đồng tu Xuất Gia lơ là đi Sa Di Luật Nghi, đồng tu Tại Gia thì lơ là Thập Thiện Nghiệp Đạo, cho nên cho dù là lão tu hành, như tuổi tác giống như tôi đây, tôi thấy được rất nhiều, hơn tám mươi tuổi, nói niệm Phật Vãng Sanh có tin tức gì hay không?

Nói lời thành thật, không có người nào nắm chắc. Cái vấn đề này nghiêm trọng.

Vậy còn người tu các Pháp Môn khác, bạn có khai ngộ hay chưa?

Có được định hay không?

Đều là vấn đề.

Đó chính là người xưa nói, đại đức xưa nói, hơi thở này không trở lại thì phải làm sao?

Thở ra không hít vào thì mất đi thân người, có lại được thân người vậy thì không phải là việc dễ dàng.

Chúng ta biết nghiệp nhân thứ nhất trong sáu cõi, ở cõi người phải giữ năm giới, trung phẩm mười thiện, chúng ta có thể làm đến được cái tiêu chuẩn này không?

Năm giới tu được tốt, mười thiện có thể đến được trung phẩm, cũng chính là nói mười thiện đang khảo thí, có thể đạt đến được bảy tám chục phần trăm, đây là trung phẩm.

Thượng phẩm là tròn đầy, 95% trở lên là thượng phẩm, là Cõi Trời, sanh thiên. Nếu như chúng ta chính mình cảm thấy mười nghiệp thiện của chúng ta không đến được bảy tám chục phần trăm, thì đời sau đi đến ba đường. Đây là chúng ta nhiều năm đến nay, ở khắp nơi trên thế giới xem thấy được hiện tượng.

Tôi nhiều năm nay giảng Kinh dạy học, liền nghĩ đến cái vấn đề này, tại vì sao có thể xảy ra cái hiện tượng này?

Loại hiện tượng này chỉ có ở thời hiện đại, ở vào trước thế hệ tôi, thời đại của thầy tôi thì mạnh hơn so với chúng ta, họ thật làm, chúng ta làm không bằng như họ, không luận là giải môn hành môn đều không bằng.

Đời trước nữa của Lão Sư thì sao?

Tu được càng tốt hơn. Cứ như thế mà xem, có được một cái kết luận, đời sau không bằng được như đời trước, cái phiền phức này sẽ lớn. Ở thế hệ của chúng ta đến mức thấp nhất, nếu kém hơn chúng ta nữa thì không thể có được thân người.

Cái vấn đề này thì rất là nghiêm trọng, tỉ mỉ mà đi quán sát, do nguyên nhân gì tạo thành?

Chọn lựa Pháp Môn có vấn đề. Thực tế ra mà nói, những Lão Sư trên chúng ta một đời, nếu như nghiêm khắc đối với chúng ta mà nói, nói được rất rõ ràng, rất tường tận, chúng ta có thể tiếp nhận, không nói được rõ ràng, không có yêu cầu nghiêm khắc.

Nếu sau chúng ta một đời mà dùng phương pháp yêu cầu nghiêm khắc thì không thể nào, xã hội hiện tại pháp luật không cho phép, chú trọng đến nhân quyền, nói đến tự do, bạn không thể hạn chế người.

Vấn đề này thì càng khó khăn, cho nên xã hội hiện tại này, Cha Mẹ không thể giáo huấn con cái, Lão Sư không thể dạy học trò, thậm chí đến trường học cũng vậy. Đây là thật, không phải là giả.

Học trò cho điểm Thầy Giáo, Thầy Giáo này dạy có được tốt hay không, để học trò bỏ phiếu, nếu như học trò nói Thầy Giáo này dạy không tốt, học kỳ sau trường học sẽ bỏ đi vị Thầy Giáo đó không mời nữa, thế là Thầy Giáo vì vấn đề cơm áo phải nịnh học trò, phải nói tốt học trò, vậy thì có thể dạy tốt được hay không?

Cho nên Thầy Giáo ở trong trường là để kiếm cơm, học trò ở trong trường là để kiếm văn bằng, đôi bên đều kiếm. Việc này không phải là hiện tiền, ở vào nửa thế kỷ trước, tôi học Phật rất nhiều đồng tu đều biết, Tiên Sinh Phương Đông Mỹ giới thiệu, khi tôi theo thầy Phương lúc đó tôi hai mươi sáu tuổi, năm mươi tám năm trước, thầy Phương thường hay nói với tôi.

Trường học ngày nay Thầy Giáo không giống Thầy Giáo, học trò không giống học trò, cho nên chính thầy thường nói, chúng tôi dạy học ở trong trường, làm cái ngành nghề này gọi là làm hại con em. Đây là nói thật lòng.

Tôi muốn đến trường để nghe bài giảng của thầy, thầy không cho tôi đến nghe, bởi vì tôi thật muốn học, thật muốn học thầy nói đến trường không học được, cho nên thầy rất từ bi, rất là hiếm có, chủ nhật mỗi tuần dành cho tôi hai giờ đồng hồ, dạy một buổi học ở trong nhà của thầy, tại bàn tròn nhỏ ở phòng khách trong nhà thầy, một Thầy Giáo và một học trò cứ như thế mà học. Tôi nằm mộng cũng không dám nghĩ, Ngài có thể từ bi đến như vậy.

Về sau nghĩ lại vì sao vậy?

Tôi với thầy không hề quen biết, không thân không quen, vì sao ưu đãi đến như vậy?

Không gì khác hơn là cung kính đối với Lão Sư, Tôn Sư Trọng Đạo. Việc này Cha Mẹ dạy từ nhỏ, biết được hiếu thuận Cha Mẹ, biết được Tôn Sư Trọng Đạo, cho nên về sau tôi nghĩ, có thể Lão Sư ở trường học dạy học nhiều năm đến như vậy rất ít gặp được một học trò Tôn Sư Trọng Đạo, cho nên sau khi gặp được thì thầy không bỏ rơi, xem thấy tôi là một trang giấy trắng, rất muốn học, chưa học qua, đây là tiên nhập vi chủ, cho nên không để tôi đến trường học.

Đến trường học có thể học hư, đến trường học quen biết nhiều Lão Sư, quen biết nhiều bạn học thì loạn lên, bao chao, cho nên Lão Sư Ngài rất có trách nhiệm của người dạy học, chỉ tôi một con đường.

Đây là loại sư thừa của chúng ta thời xưa, cho nên đây là vận may của tôi, còn nếm được chút cạnh duyên của sư thừa, không gì khác hơn chính là tôn trọng đối với Lão Sư, tôn trọng đối với học tập, chịu nỗ lực học tập.

***