Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

LÀM MỘT CƯ SĨ XUẤT GIA  CÒN CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC, THỌ TRÌ NĂM GIỚI MƯỜI THIỆN, VẬY THÌ DANH XỨNG VỚI THỰC

LÀM MỘT CƯ SĨ XUẤT GIA CÒN

CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC, THỌ TRÌ

NĂM GIỚI MƯỜI THIỆN, VẬY

THÌ DANH XỨNG VỚI THỰC

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Giới luật oai nghi ở trong nhà Phật, thực tế mà nói bây giờ không có người nào làm được. Liên Trì Đại Sư, Ngẫu Ích Đại Sư đời Nhà Minh cực lực đề xướng Sa Di Luật Nghi, vì chúng ta đã đem tiêu chuẩn của thiện giáng xuống thấp rồi. Chúng ta có thể đem Sa Di Luật Nghi mười giới điều, hai mươi bốn oai nghi làm đến được, thì ta chính là đệ tử chân chính của Phật.

Thế nhưng, ngày nay đời sống vật chất nâng cao, quan niệm đạo đức bị xuống thấp, nên mười giới, hai mươi bốn oai nghi đều không làm được. Các vị đồng tu đều biết, Hoằng Nhất Đại Sư cả đời phụng trì ngũ giới, thập thiện.

Đối với người, ông tự xưng là xuất gia Ưu Bà Tắc. Ngài đầy đủ đức hạnh, cả đời làm người đoan chánh, làm đến được danh xứng đối với thực. Tỳ Kheo là giả, không phải chân thật, Tỳ Kheo chân thật không làm đến được. Cho nên, làm một cư sĩ xuất gia còn có thể làm được, thọ trì năm giới mười thiện, vậy thì danh xứng với thực.

Kỳ thực, dùng xuất gia Ưu Bà Tắc không phải bắt đầu từ Hoằng Nhất Đại Sư. Chúng ta xem thấy ở trong sách, dùng cái danh phận này là Thành Thời, học trò của Ngẫu Ích Đại Sư. Ngẫu Ích Đại Sư tu hành rất chăm chỉ. Sau khi thọ xong ba đại giới đàn, Ngài đem giới Tỳ Kheo xả đi.

Tại vì sao Ngài xả bỏ giới Tỳ Kheo?

Tỳ Kheo giới đích thực làm không được, hơn nữa truyền thừa của giới Tỳ Kheo không đúng pháp, chính là không thể đắc giới Tỳ Kheo.

Cho nên Ngẫu Ích Đại Sư nói, Trung Quốc từ sau đời Nam Tống không có Tỳ Kheo, đến cuối đời Nhà Minh làm sao có thể đắc giới Tỳ Kheo?

Đây là hữu danh vô thực. Vì vậy, sau khi thọ giới rồi thì Ngài thoái giới. Ngài tự mình cả đời phụng trì Bồ Tát Giới, Sa Di Giới, tự mình xưng là Sa Di Bồ Tát Giới, việc này có thể làm được. Lão Sư xưng là Sa Di, nên học sinh không dám xưng Sa Di, Thành Thời đồ đệ của Ngài tự xưng là xuất gia Ưu Bà Tắc.

Tôi xem trong sách, Thành Thời là người đầu tiên xưng là xuất gia Ưu Bà Tắc, gần đây xem thấy Hoằng Nhất Đại Sư cũng dùng xưng hô này. Danh xứng với thực.

Chúng ta ở thời đại này tu hành, có thể thật sự làm được năm giới mười thiện, thành thật niệm Phật cầu vãng sanh Tịnh Độ thì nhất định được vãng sanh.

Người muốn sanh Tịnh Độ rất nhiều, nhưng tại sao đi không được?

Đi không được đương nhiên là vì ta có chướng ngại.

Chướng ngại gì?

Thế duyên không buông bỏ. Điều này rất quan trọng. Phàm là người chân thật cầu vãng sanh thì phải buông bỏ tất cả, quyết định không tiêm nhiễm. Chúng ta ở thế gian này, nếu như tự mình có duyên phận, có thể thay thế xã hội, có thể thay thế đại chúng làm một chút việc tốt thì tận sức mà làm. Trong Phật Pháp thì rộng kết thiện duyên.

Các vị xem Hư Vân Lão Hòa Thượng đời cận đại, mọi người chúng ta đều rất quen thuộc, Lão Hòa Thượng dùng pháp duyên cùng sức ảnh hưởng của Ngài đến khắp nơi kiến lập Đạo tràng, giúp đỡ người xuất gia trẻ tu hành. Sau khi Đạo tràng xây xong liền giao ngay, trước sau không hề hỏi qua.

Đây là tu đại phước báu, chúng ta phải nên học tập. Sức ảnh hưởng của ta rất yếu kém, không thể so với lão Hòa Thượng, chúng ta khuyên dạy rất nhiều vị đồng tu có năng lực phát tâm xây dựng Đạo tràng loại nhỏ.

Tịnh Tông Học Hội ngày nay trên toàn thế giới cũng có năm, sáu chục cái. Mỗi một Tịnh Tông Học Hội đều độc lập. Chúng ta dùng sức ảnh hưởng thúc đẩy tới thành công.

Sau khi thành tựu rồi, có còn hỏi đến nữa hay không?

Không hỏi qua nữa. Nếu như ta còn muốn hỏi qua, nghĩa là ta vẫn còn bận tâm, vậy thì không thể vãng sanh. Phải buông bỏ triệt để thân tâm thế giới, nhất trần bất nhiễm thì chúng ta nhất định nắm chặt phần vãng sanh, điểm này rất trọng yếu.

Cho nên, có thể vãng sanh hay không vẫn là ở chính nơi ta, không ở ngoại cảnh. Danh vọng lợi dưỡng, ngũ dục lục trần quyết không thể tiêm nhiễm.

***