Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

❀ MỘT PHẦN THÀNH KÍNH ĐƯỢC MỘT PHẦN LỢI ÍCH, MƯỜI PHẦN THÀNH KÍNH ĐƯỢC MƯỜI PHẦN LỢI ÍCH

MỘT PHẦN THÀNH KÍNH ĐƯỢC MỘT

PHẦN LỢI ÍCH, MƯỜI PHẦN THÀNH

KÍNH ĐƯỢC MƯỜI PHẦN LỢI ÍCH

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không
 

Phật A Di Đà dựa vào điều gì để gia trì chúng ta?

Công phu của bốn mươi tám nguyện và năm kiếp tu hành khi còn ở nhân địa, sức mạnh đó lớn bao nhiêu. Ông Lưu mới đọc Kinh Lăng Nghiêm được tám năm đã có được năng lực này.

Nếu không có năng lực này, dùng cái gì để hồi hướng, để siêu độ người khác?

Phải có sức mạnh mới được. Bởi vậy làm nhiều việc siêu độ, nếu bản thân không có đức, không có hạnh, chẳng những không siêu độ được, sợ rằng siêu độ những hồn quỷ đó, đều đến gây phiền phức cho Quý Vị. Quý Vị trêu đùa họ, tìm họ đến mà không siêu độ được.

Có được chút lợi ích gì?

Đại khái là khi thí thực, mời họ ăn bữa cơm, ngoài điều này ra, họ không có chút lợi ích nào, như vậy không tu hành làm sao được?

Không nghe pháp làm sao được?

Vì vậy ở đây, đối với Pháp Môn vi diệu này, Pháp Môn vi diệu này chính là Kinh Vô Lượng Thọ, chính là nói bộ Kinh này. Tôn trọng lắng nghe, sau đó tín thọ phụng hành. Nghe phải tôn trọng, không tôn trọng, nghe không lọt tai.

Gọi là: Nghe mà không nghe, thấy mà không thấy, vì sao vậy?

Vì không có tâm. Ngày nay chúng ta gọi là chú ý, ý chính là ý niệm.

Chú là gì?

Đưa ý niệm chú vào một nơi, như vậy mới nghe hiểu được, mới nghe minh bạch được.

Còn ý niệm không tồn tại, thường nói Quý Vị không tập trung tư tưởng, như vậy làm sao nghe được gì?

Đây chính là Tổ Sư Ấn Quang nói: Một phần thành kính được một phần lợi ích, mười phần thành kính được mười phần lợi ích.

Quý Vị không có tâm cung kính, đây là tôn kính, không có tâm tôn kính, không xem trọng vấn đề này, khinh thị nó, coi thường nó: Đến nghe thử xem rốt cuộc Quý Vị  làm trò gì. Quý Vị đến nghe như vậy có gì khác với không nghe đâu. Bây giờ chúng ta biết, Phật Giáo thừa truyền khó khăn nhất, là đến đâu để tìm một người biết tôn trọng Phật Pháp, biết tông trọng Kinh Điển, biết tôn trọng thầy tổ, không tìm thấy.

Không có điều kiện này, họ sẽ không có tư cách thừa truyền. Muốn đến tiếp nhận truyền pháp, đây là điều kiện cần phải đầy đủ, điều này rất khó. Thật sự gặp được, nhất định phải cố gắng vun bồi.

Sau khi nghe rồi, phải quan sát xem họ có thật sự cung kính chăng, thật sự có tâm thành kính, họ sẽ tín thọ phụng hành. Khi nghe rất cung kính, kính cẩn lễ phép, sau lưng họ bằng mặt không bằng lòng. Họ hoàn toàn không làm được, đó là giả.

Phải quan sát tỉ mỉ xem có tin thật chăng, có tiếp thu thật chăng. Tin thật, tiếp thu thật, họ sẽ thực hành trong cuộc sống hằng ngày, sẽ làm được. Xử sự, đối nhân, tiếp vật chắc chắn không như trước đây, quan niệm mê hoặc điên đảo.

***