Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

* PHÁP MÔN NÀY KHÔNG SAI, TÔI THỰC SỰ HƯỞNG LỢI ÍCH. KHI ẤY KHUYÊN NGƯỜI, NGƯỜI TA MỚI TIN

PHÁP MÔN NÀY KHÔNG SAI,

TÔI THỰC SỰ HƯỞNG LỢI ÍCH.

KHI ẤY KHUYÊN NGƯỜI,

NGƯỜI TA MỚI TIN

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không

 

Dựng Pháp Tràng, lập tông chỉ. Nói như bây giờ, dựng Pháp Tràng là tạo lập Đạo Tràng. Đạo Tràng trong hiện thời chẳng thể không tuân thủ lời Ấn Quang Đại Sư dạy. 

Lão Nhân Gia dạy chúng ta, từ thế kỷ hai mươi trở đi, Đạo Tràng theo quy mô nhỏ. Thời đại đã khác với thời quân chủ, xã hội nông nghiệp trước kia. Vì thế, Đạo Tràng không thể giống như trước được.

Đạo Tràng hiện tại phải có quy mô nhỏ, Tổ Sư dạy chúng ta:

Chúng thường trụ lấy hai mươi người làm giới hạn, chẳng được vượt quá hai mươi người, tự mình lo liệu cuộc sống của chính mình. Đạo Tràng quy mô nhỏ không cần phải hóa duyên, người thực sự tu hành sẽ được cúng dường, cuộc sống thanh bần một chút là tốt.

Vì sao?

Cuộc sống thanh bần sẽ kích phát đạo tâm, khiến cho Quý Vị chẳng lưu luyến thế gian này, không tham ái, không lưu luyến, tâm cầu sanh Tây Phương Tịnh Độ sẽ khẩn thiết. Đạo Tràng xây cho to, giàu có, choáng lộn, nguy nga thì con người không có đạo tâm.

Vì sao?

Khởi tham sân si, tham luyến hoàn cảnh ấy, không muốn Vãng Sanh, tâm phan duyên bèn sanh khởi, đều là chướng đạo. Tổ Sư suy nghĩ rất hợp lý. Đạo Tràng nhỏ, vài người chí đồng đạo hợp cùng nhau tu hành, tốt quá.

Chẳng làm Pháp Hội, quyết định chẳng làm Kinh Sám Phật Sự, thuần túy là Đạo Tràng Niệm Phật. Tổ dạy không thâu đồ đệ, không truyền giới, không làm Pháp Hội, ngay cả Kinh cũng không cần giảng, thật thà niệm Phật. Công khóa mỗi ngày giống như Phật Thất thông thường, hai mươi người cùng tu một chỗ. 

Nay chúng tôi quan sát tình hình xã hội trong hiện tại, nhận thấy cách nghĩ của Tổ Sư tuyệt đối chính xác. Nhưng trong tình hình xã hội hiện tại, phải nghe Kinh.

Vì sao?

Không nghe Kinh, Quý Vị sẽ không hiểu lý. Không hiểu lý thì niệm Phật là tu mù luyện đui. Trong thời đại xưa kia thì được, chứ trong thời đại hiện thời chẳng được. Chúng ta phải hiểu rõ tình trạng hiện tại để tuân thủ nguyên tắc do Tổ Sư đã chỉ dạy.

Hiện tại, cái Đạo Tràng nhỏ này của chúng ta phải nghe Kinh, một ngày tối thiểu là nghe Kinh hai giờ, có thể dùng thời gian còn lại để niệm Phật. Mỗi ngày nghe Kinh chớ để gián đoạn. Nghe Kinh không những khiến Quý Vị hiểu rõ lý, mà mỗi ngày nghe giáo huấn của Phật, sẽ kiên định tín nguyện của chính mình, hóa giải những phiền não, vọng tưởng, tập khí.

Nghe Kinh sẽ hóa giải những thứ ấy dễ dàng, giải hạnh tương ứng. Nếu là sơ học, phiền não tập khí nặng nề, tốt nhất là mỗi ngày nghe Kinh bốn tiếng đồng hồ, niệm Phật trong Niệm Phật Đường mười hai tiếng đồng hồ.

Tu như vậy không ai chẳng thành công, thực sự thực hành mà. Đạo Tràng ấy chắc chắn được Chư Phật hộ niệm, long thiên thiện thần ủng hộ. Còn như hoằng dương Phật Pháp, lợi ích chúng sanh thì dùng Internet, dùng truyền hình Vệ Tinh. Vì thế, trong Đạo Tràng nhỏ này lập thêm một studio để thu phát những buổi giảng Kinh là đủ. Đó là đối ngoại Hoằng Pháp.

Đối ngoại Hoằng Pháp tự nhiên có người, bản thân chúng ta không cần bận tâm, chúng ta chỉ cần đem bài giảng, tức là giảng Kinh nội bộ mỗi ngày hai hay bốn tiếng đồng hồ thu âm hay thu hình lại, có những tín đồ rất nhiệt tâm, để cho họ truyền bá là được rồi, chẳng cần phải bận tâm chút nào.

Tốt nhất là ít tiếp xúc ngoại cảnh, càng ít càng tốt, tâm chúng ta an định. Đương nhiên sẽ có những Cư Sĩ nhiệt tâm hộ trì Đạo Tràng nhỏ ấy, chuyện lưu thông Phật Pháp để cho họ làm.

Như vậy, thân tâm hoàn toàn yên định, vậy là tốt. Dựng Pháp Tràng chính là lập Đạo Tràng. Lập tông chỉ, tông chỉ là cương lãnh và phương châm tu hành.

Như Pháp Sư Ấn Quang đã dạy chúng ta chuyên tu Tịnh Nghiệp, đấy chính là lập tông chỉ. Đạo Tràng này của chúng ta chuyên Tu Tịnh Tông, chẳng xen tạp các Pháp Môn khác, thuần túy là Tịnh Nghiệp Đạo Tràng.

Những Kinh Luận được học tập ở đây chỉ là Năm Kinh Một Luận, đó là khoa mục chủ tu, không cần phải mở rộng ra bên ngoài. Nay chúng tôi kiến lập Học Viện tại đây, Học Viện đương nhiên phải bồi dưỡng nhân tài Hoằng Pháp. Bồi dưỡng nhân tài Hoằng Pháp cũng dùng phương pháp ấy, giải và hạnh cùng tiến.

Theo lộ trình, chúng ta cũng dùng phương pháp này, thực sự làm. Thế nhưng, trong xã hội hiện tại, mỗi cá nhân đều chăm chút cái thân của chính mình, tự tư tự lợi, thậm chí vong ân phụ nghĩa, không có tâm Từ Bi, không có sự Lễ Kính Chư Phật như trong mười nguyện Phổ Hiền, không có tâm lễ kính. Nhằm báo ân thí chủ, chúng tôi cũng mở lớp Phật Học ngắn hạn.

Một năm bốn quý chúng tôi mở bốn lần, mỗi khóa học ngắn hạn kéo dài bảy mươi ngày, tức mười Phật Thất để các đồng học chúng ta có cơ hội luyện tập giảng Kinh, dạy học. Đồng thời để cho các thí chủ đàn việt hộ trì có thể trông thấy thành tích tu học của chúng ta tại nơi đây.

Chúng ta phải dùng thành tích để báo đáp ân thí chủ, khiến cho họ cùng sống với chúng ta hai tháng, đến xem thành quả giải hạnh của chúng ta có đáng cho họ tiếp tục hộ trì hay không. Nếu sau khi xem xét, họ rất không vừa ý, từ đó về sau họ không đến hộ trì nữa, như vậy là chánh xác, là đúng. Tông chỉ phải rõ ràng.

Giáo hóa thịnh hành, ở đây Quý Vị làm tốt, chỗ khác có người phỏng theo, mong rằng Đạo Tràng quy mô nhỏ thực sự tu tịnh nghiệp này các nơi đều có. Đều có những vị Pháp Sư hoặc là Trưởng Giả, Cư Sĩ tốt đẹp đến lãnh đạo. Số người quả thật không cần nhiều, đấy mới là phước độ chúng sanh.

Vị Phật cuối cùng là:

Trì Pháp Phật. Đây là vị Phật thứ sáu, trì pháp, biểu thị tự tha y giáo tu hành thật chứng, Phật Pháp từ đầu đến cuối coi trọng thực tiễn. Trì là gìn giữ, là Thọ Trì. Chúng ta tiếp nhận lời giáo huấn của Như Lai, vĩnh viễn gìn giữ, y giáo phụng hành, đó là trì pháp. 

Ở đây, Đức Phật làm gương cho chúng ta. Chúng ta mong mỏi hết thảy chúng sanh có duyên cùng Phật, đều có thể Thọ Trì, đọc tụng, vì người khác diễn nói.

Y giáo phụng hành thì chính mình phải tự làm trước, tự mình không làm được lại mong người khác làm thì đó là chuyện không thể được. Chư Phật Như Lai, Tổ Sư Đại Đức, thậm chí Bậc Thánh Hiền, Quân Tử trong thế gian trong thời cổ đều là tự mình làm được rồi mới khuyên người khác, sau đó mới dạy dỗ người khác.

Đó là trình tự nhất định, tự mình phải làm trước, tự mình đạt được lợi ích, bất luận tư tưởng, kiến giải, ngôn hạnh đều không do dự, không hoài nghi, vì sao?

Tự mình làm được là đã trải qua thực chứng:

Pháp Môn này không sai, tôi thực sự hưởng lợi ích. Khi ấy khuyên người, người ta mới tin.

Như vậy, Hoằng Pháp có hai giai đoạn:

Trước hết, để khuyến cáo mọi người thì chính mình phải có đức hạnh, phải có tiếng tăm, rồi mới giáo hóa chúng sanh.

Đến khi nào khuyên dạy trở thành chỉ dạy?

Trong phần trên chúng tôi đã nói rồi, phải là Thượng Tọa mới có tư cách giáo hóa chúng sanh.

Chúng tôi dùng thí dụ giảng Kinh để Luận về Thượng Tọa:

Quý Vị phải lên đài giảng Kinh trọn ba mươi năm. Mười năm là Hạ Tọa, hai mươi năm là Trung Tọa, ba mươi năm là Thượng Tọa. Nói cách khác, chưa đủ ba mươi năm thì chỉ khuyên dạy. Đủ ba mươi năm thì đại khái niên kỷ của chính mình cũng không chênh lệch mấy.

Hai mươi tuổi ra giảng Kinh, giảng đến ba mươi năm là năm mươi tuổi. Xưa kia, người ta thấy người như vậy bèn gọi là Lão Pháp Sư vì đã năm mươi tuổi rồi, bởi thế, lúc đó có thể chỉ dạy. Đều là chính bản thân phải làm trước.

Quý Vị muốn dạy người khác, mà chính mình không làm, làm sao dạy được ai?

Có lần, tôi qua Đài Loan, dẫu thời gian chỉ vỏn vẹn năm ngày, tôi được gặp gỡ nhiều đồng tu.

Có vài vị đồng tu bảo tôi:

Chúng con ở nhà dạy con cái, con còn nhỏ dạy chúng đọc sách Đệ Tử Quy.

Trẻ nhỏ đọc xong, hỏi Cha Mẹ:

Ba má chưa làm được như vậy.

Ba má chúng nó không biết nói sao, trẻ nhỏ bắt bẻ:

Ba má chưa làm được, sao kêu con làm?

Giáo Dục thời cổ, Cha Mẹ thực sự làm được, kêu con học tập, con cái ngoan ngoãn học, không nghi ngờ gì. Nay khó lắm.

Vì sao?

Làm thân Cha Mẹ, lúc nhỏ không có người dạy, nay mới thấy những điều dạy trong sách Đệ Tử Quy tốt đẹp, muốn dạy con cái của chính mình, nhưng tự mình chưa thể làm được, tự mình không thể lấy thân mình làm gương, giáo dục gia đình thật chẳng dễ.

***