Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

THẦY LÀM ĐƯỢC VIỆC GÌ? TRÌ GIỚI, CHỊU KHỔ

THẦY LÀM ĐƯỢC VIỆC GÌ?

TRÌ GIỚI, CHỊU KHỔ

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Trong Ảnh Trần Hồi Ức Lục kể cho chúng ta một câu chuyện nhỏ, Pháp Sư Tu Vô, tại Chùa Cực Lạc ở Cáp Nhĩ Tân Hắc Long Giang, lúc Chùa Cực Lạc vừa mới thành lập, Chùa Cực Lạc do Pháp Sư Đàm Hư xây dựng. Pháp Sư Đàm Hư rất hiếm có, những Chùa lớn ở vùng Đông Bắc này toàn là do Ngài xây dựng.

Vùng Đông Bắc này rất có duyên, Chùa xây xong rồi, Ngài là Phương Trượng, Ngài thỉnh thầy của Ngài là Lão Hòa Thượng Đế Nhàn, truyền một Đàn Giới, tổ chức đại Pháp Hội truyền giới, truyền giới cần rất nhiều người làm công quả, lúc đó Sư Tu Vô đến ghi danh, tham gia làm công quả cho giới đàn, chức vụ của thầy, chức vụ phân công là chăm sóc người bệnh.

Trong thời gian thọ giới, những bệnh nhỏ như trúng gió, cảm cúm, thầy chuyên lo chăm sóc những người này. Đến được vài ngày, thầy xin nghỉ.

Lão Hòa Thượng có tu nên tùy hỉ, nhưng sư quản chúng là Pháp Sư Định Tây, thì không có tu như Lão Hòa Thượng, nên trách mắng rằng: Thầy xem, thầy phát tâm, người xuất gia sao lại không có tâm kiên định, đến vài ngày rồi đi, mắng cho thầy ấy một trận. Thầy ấy bèn nói, nói cho hai vị Pháp Sư biết, con không phải đi nơi khác, mà con Vãng Sanh đến Thế Giới Cực Lạc đây. Hai vị lão Hòa Thượng vừa nghe, người này thật không dễ, hiếm lắm.

Biết trước giờ đi, thật sao?

Lúc nào?

Không quá mười ngày. Nhờ thường trụ chuẩn bị cho con hai trăm cân củi, chuẩn bị hỏa táng. Đều đồng ý chuẩn bị cho thầy.

Đến ngày thứ hai lại gặp lão Hòa Thượng: Lão Hòa Thượng ngày mai con phải đi rồi, nhờ Hòa Thượng nhanh chóng chuẩn bị cho. Thầy ấy đi thật. Pháp Sư Tu Vô không biết chữ, lúc chưa xuất gia là thợ hồ, người này thật thà, tùy hỉ, rất tùy hòa. Trong đại chúng mọi người đều thích, bảo thầy làm gì, thầy liền làm việc đó. Chưa bao giờ từ chối. Việc người khác không muốn làm, đều do thầy làm.

Không oán không giận, cũng không hiểu tu hành là gì, Tụng Kinh cũng không biết, chỉ niệm A Di Đà Phật. Lục Đạo nghĩ xem, lúc đi đi nhẹ nhàng đến như vậy. Biết trước giờ đi.  Chỉ cần thường trú cho vài người tiễn thầy ấy Vãng Sanh.

Đến ngày hôm sau, thầy thực sự ngồi xếp bằng trên giường, mọi người niệm Phật, niệm một lúc, thầy nói với mọi người: Phật đến tiếp dẫn tôi rồi. Những người này còn kiếm thầy, nói thầy để lại cho họ bài kệ, để lại vài bài thơ cho chúng tôi làm kỷ niệm.

Thầy nói tôi xuất thân thô thiển, cũng không biết làm kệ, cũng không biết làm thơ, nhưng tôi có một câu, để lại cho các ông làm kỉ niệm: Bất thuyết bất năng hành, bất thị chân trí huệ. Chỉ để lại câu nói đó. Đó là người đầu tiên Vãng Sanh tại Chùa Cực Lạc. Lão Hòa Thượng Đế Nhàn rất tán thán. Cho rằng thầy là tấm gương tốt nhất cho người xuất gia.

Thầy làm được việc gì?

Trì Giới, chịu khổ.

Thích Ca Mâu Ni Phật nói: Lấy giới làm thầy, lấy khổ làm thầy, thầy đã làm được, trung thành niệm Phật. Ngoài niệm Phật, phục vụ thường trụ ra chẳng suy nghĩ gì, tâm thanh tịnh.

Thứ hai, sáu hòa kính.

Thứ ba là Tam Học Giới Định Huệ, khoa mục thứ tư là Lục Độ, khoa mục thứ năm là Phổ Hiền Bồ Tát Thập Đại Nguyện Vương. Những điều này rất dễ nhớ.

Chúng tôi nêu ra, hi vọng các bạn đồng Tu Tịnh Độ, Đạo Tràng Tịnh Tông của chúng ta bất luận là tại gia hay xuất gia, khởi tâm động niệm, nói năng tạo tác, đều phải tương ứng với năm khoa mục này, thực sự là người học Tịnh Tông.

Nếu như nói chỉ ghi danh thôi, năm khoa mục này đều không làm được, vậy thì nhân quả ai nấy tự nhận. Người thực sự tu hành tốt xấu đều không phê bình, chỉ một mặt chân thành cung kính. Nhân quả của ai người đó tự chịu.

Vậy Kinh này chúng ta ngày ngày đều giảng, giảng hăng say đến vậy, không ai học thì giảng làm gì?

Có đấy, quỷ thần đang học, tôi biết quỷ thần đang nghe, họ nghe rất chăm chỉ, họ thật sự nghe. Vãng Sanh không ít, sanh lên Cõi Trời cũng rất nhiều. Kinh Giáo Đại Thừa âm dương hai đường đều lợi. Những bài vị thờ bên cạnh giảng đường của chúng ta, những thính chúng này đông đúc lắm.

Tôi không thể không giảng, đây cũng là niềm vui để tôi giảng Kinh nhiều năm như vậy, nguyên nhân làm hứng thú giảng Kinh của tôi không bị mai một cũng chính là điểm này. Đôi lúc họ cũng đến tìm tôi, nên tôi hiểu họ, đây chính là kiêm hạnh. Chánh hạnh thì đặt vào khóa trình, mọi người cùng nhau đến học tập.

Xem hoàn cảnh trước mắt của chúng ta, cái nào là cần nhất, chúng ta trong thời gian này, một tuần lễ, nhà Phật gọi là bảy ngày, một thất, hai thất, ba thất hoặc thất thất, thất thất này chuyên chú trọng tu bố thí, bởi vì chúng ta không thể buông xả, thời gian thất thất tiếp theo, chúng ta chuyên tu trì giới. Đặc biệt nhắc nhở, đặc biệt siêng năng. Đây là thuộc về chánh hạnh. Chánh trợ song tu.

***