Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

TU ĐỊNH CHẮC CHẮN PHẢI TRÌ GIỚI, GIỚI KHÔNG THANH TỊNH SẼ KHÔNG ĐƯỢC ĐỊNH, KHÔNG CÓ ĐỊNH LÀM SAO CÓ TRÍ TUỆ?

TU ĐỊNH CHẮC CHẮN PHẢI

TRÌ GIỚI, GIỚI KHÔNG THANH TỊNH

SẼ KHÔNG ĐƯỢC ĐỊNH, KHÔNG

CÓ ĐỊNH LÀM SAO CÓ TRÍ TUỆ?

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Mùa đông là thời gian thu hoạch, mùa đông rất lạnh lẻo, cây lá đều rơi rụng, nên thu hoạch. Mùa đông là mùa con người nên nghỉ ngơi, giống như nghĩ lễ vậy. Nông dân suốt năm bận rộn, nhưng mùa đông đích thực họ nghỉ ngơi, kỳ nghỉ rất dài.

Từ ngày tám tháng chạp là nghỉ tết, theo tập tục của Trung Quốc, ngày mồng tám tháng chạp là đưa ông táo gọi là lạp bát, nghỉ tết đến khi nào?

Ngày hai tháng hai. quý vị xem mồng tám tháng chạp, mồng tám tháng giêng, mồng tám tháng hai, gần hai tháng. Hai tháng này là nghỉ ngơi, Trời Đất lạnh lẽo không thể làm việc, nên nghỉ ngơi, phải nghỉ ngơi để bảo dưỡng thân thể, giống như gọi là bổ sung năng lượng. Mùa xuân dễ làm việc, nghỉ tết đến ngày hai tháng hai là lễ Thổ Địa.

Bây giờ không còn nữa, chỉ sợ đến ngày nghỉ lễ tết cũng không có, đây chính là gì?

Phá hoại sinh thái của chúng ta, phá hoại sinh thái hoàn cảnh sống của chính mình. Cổ Nhân hoàn toàn thuận theo đại tự nhiên, nên họ rất khỏe mạnh, rất hạnh phúc, rất an vui. Hạnh phúc an vui này, không liên quan đến giàu nghèo bần tiện.

Nghỉ tết người nghèo cũng rất hạnh phúc, người giàu tự nhiên giúp người bần cùng, đây là gì?

Là lúc để họ tu thiện tích đức. Mùa đông mọi người đều không có việc làm, người nghèo cuộc sống rất khó khăn, người giàu có nhất định giúp đở họ. Duy chỉ có tích lũy gốc thiện, gốc thiện là không tham, không sân, không si, không mạn, không nghi.

Nổ lực tinh cần học Đệ Tử Quy, học Cảm Ứng Thiên, tu Thập Thiện Nghiệp, đây là giáo dục căn bản phổ thế. Nên thời gian rảnh của nhà nông chính là hai tháng này, đây là mùa đông, tức là hai tháng từ ngày mồng tám tháng chạp đến ngày mồng hai tháng hai, trong các Chùa đều lấy thời gian này giảng Kinh.

Vì sao vậy?

Lúc này ít công việc, có rất nhiều người đến Chùa ở lại, Cư Sĩ tại gia đều được, gọi là Thảo Kinh Đơn. Trong Chùa này giảng Kinh Pháp Hoa, họ muốn đến nghe Kinh, nên ở lại đây một hai tháng để nghe xong bộ Kinh này, tiếp thu giáo dục.

Nho Gia dạy học, Đạo Gia cũng giảng đạo, trong những Đạo Tràng của Nho Thích Đạo đều có hoạt động. Họ giảng nội dung không giống nhau, quý vị muốn nghe Kinh Điển gì thì hỏi thăm.

Ví dụ ở đâu giảng Kinh Hoa Nghiêm, đại khái Ngũ Đài Sơn giảng Kinh Hoa Nghiêm, Thiên Thai sơn giảng Pháp Hoa, giảng về thể loại này. Chùa Từ Ân Tây An giảng về Duy Thức, giảng về Kinh Luận Của Duy Thức. Chung Nam Sơn giảng về giới luật.

Quý vị muốn học gì thì hỏi thăm, Đạo Tràng nào giảng Kinh gì, quý vị thích thì đến đó ở hai ba tháng để nghe Kinh, cố gắng học tập.

Cả Nho Thích Đạo đều giảng, Nho Gia có thư viện, mô hình nhỏ chính là tư thục, đa phần đều lợi dụng từ đường dạy học. Đạo Gia có đạo quán, tất cả đều giảng Kinh dạy học. Lợi dụng lúc này để cầu được diệu quả của bổn nguyện.

Bên dưới nói: Gốc thiện, nghĩa là thiện căn.

Trong Kinh Thắng Man nói: Gốc thiện, vốn là nhân, cũng là nhân. Muốn lấy thiện này làm căn bản Bồ Đề, nên gọi là gốc.

Nên căn bản của Bồ Đề, gốc của Bồ Đề là gì?

Thuần thiện thuần tịnh. Bồ Đề là trí tuệ, Bồ Đề là giác ngộ, tâm không thanh tịnh không thể giác ngộ, tâm thanh tịnh là căn bản để khai ngộ.

Thế nên khai ngộ của Phật Giáo là tu định, tu định chắc chắn phải trì giới, giới không thanh tịnh sẽ không được định, không có định làm sao có trí tuệ?

Nên Tam Học giới định huệ gọi là tam vô lậu học.

***