Trong quaù khöù quan ñieåm
giaù trò laø hieáu, ñeã, trung,
tín, leã, nghóa, lieâm, sæ.
Hieän thôøi chaúng coøn nöõa.

tonsutrongdao.edu.vn

❀ VẤN ĐỀ Ở CHỖ KHÔNG CÓ TÂM THÀNH KÍNH

VẤN ĐỀ Ở CHỖ

KHÔNG CÓ TÂM THÀNH KÍNH

Giảng giải: Pháp Sư Tịnh Không
 

Vì thế, trước hết phải học Kính, câu thứ nhất trong mười đại nguyện của Phổ Hiền Bồ Tát là Lễ Kính Chư Phật, chúng ta thiếu sót điều này. Chúng ta thiếu lễ kính, thiếu tán thán, thiếu cúng dường, thiếu sám hối. Do vậy, một câu Phật Hiệu không linh.

Quý Vị đã hiểu rõ hay chưa?

Quý Vị muốn niệm một câu Phật Hiệu được linh, niệm có cảm ứng, niệm khởi tác dụng, thực sự có thể chế ngự vọng tưởng thì phải từ chí thành cung kính mà niệm mới hữu hiệu. Vì thế, phải như đối Từ Tôn, như đối trước đức Từ Tôn.

Án định lục tự hồng danh. Giữ vững sáu chữ hồng danh. Tức là Nam Mô A Di Đà Phật từng chữ rõ ràng, dẫu một chữ cũng không hàm hồ.

Nhất nhất xuất khẩu nhập nhĩ. Mỗi câu, mỗi chữ từ miệng phát ra lọt vào tai.

Đây là Cổ Đức dạy chúng ta phương pháp nhiếp tâm niệm Phật: Phật Hiệu phát sanh từ tâm chí thành, cung kính. Từ miệng phát ra âm thanh, từ tai nghe lọt những âm thanh ấy. Người hiện thời gọi điều này là sức chú ý tập trung chẳng tán loạn, như vậy thì mới có thể chế ngự vọng niệm.

Cổ Nhân dùng phương pháp này có hiệu quả, các Ngài đem phương pháp hữu hiệu này truyền lại cho chúng ta. Chúng ta phải học tập theo phương pháp này, hãy thử làm xem, thực sự có hiệu quả đấy.

Tắc thử tạp loạn tự nhiên tùy niệm tịch tĩnh. Do đây tạp loạn tự nhiên theo niệm mà ngưng lặng.

Đây chính là công phu, không miễn cưỡng chút nào, tự nhiên vọng niệm chẳng khởi. Tạp loạn là vọng niệm.

Lúc đầu Quý Vị thấy vọng niệm ít đi, nếu như nói chúng ta mới học, vọng niệm có sanh khởi hay chăng?

Vẫn khởi, nhưng ít hơn thôi.

Trong Ấn Quang Đại Sư Văn Sao, chúng tôi thấy có không ít người thường viết thư hỏi lão Pháp Sư Niệm Phật đã lâu lắm rồi, trong thời gian niệm hết một cây hương vẫn có rất nhiều vọng niệm.

Một cây nhang. Nhang dài thì thường cháy được một tiếng rưỡi, một cây hương là như vậy. Do xưa kia khoa học kỹ thuật chưa phát triển, người giàu sang mới có đồng hồ, trong dân gian không có đồng hồ.

Tính thời gian bằng cách nào?

Đại khái là lúc trời quang bèn nhìn xem Mặt Trời ở nơi đâu để phán đoán thời gian. Đêm thì nhìn Mặt Trăng, nhìn tinh tú. Những người niệm Phật bình thường như chúng ta đều dùng nhang. Vì vậy gọi thời gian là một cây hương, hai cây hương. Một cây nhang dài cháy khoảng một giờ rưỡi.

Hai cây nhang là ba tiếng đồng hồ, không thuận tiện như hiện thời. Trên tay ai nấy đều đeo đồng hồ, xưa kia không có. Trong vòng một cây hương vẫn khởi lên rất nhiều niệm, qua Văn Sao của Tổ Ấn Quang ta thấy được điều này.

Tổ Ấn Quang phúc đáp: Phàm những người dụng công đắc lực cũng chính là những người thực sự thực hiện được tịnh niệm tiếp nối, không hoài nghi, không xen tạp, không gián đoạn. Niệm như vậy ba năm, đại khái là trong một cây hương vẫn còn có dăm ba ý niệm, rất ít, ngẫu nhiên khởi lên dăm ba niệm. Vì thế, phải huân tu trong một thời gian dài.

Vọng niệm khởi lên không cần phải bận tâm, không sợ hãi, đó là chuyện bình thường. Lúc Quý Vị không niệm Phật, tự mình không nhận biết vọng niệm hết sức nhiều, quá ư là nhiều. Muốn dùng một niệm niệm Phật để chế ngự bèn nhận thấy vọng niệm hết sức nhiều.

Vì thế, có người sợ hãi lúc ta không niệm Phật không có vọng niệm, cớ sao niệm Phật thì vọng niệm lại nhiều đến thế?

Lúc ấy chính mình không nhận biết, chứ chẳng phải là không niệm Phật thì không có vọng niệm. Không niệm Phật vẫn có nhiều vọng niệm ngần ấy, nhưng không nhận biết. Nay do niệm Phật nên đột nhiên nhận ra. Do vậy, Quý Vị phải biết đó là hiện tượng bình thường.

Quý Vị Niệm Phật công phu chớ nên gián đoạn, phải nghiêm túc nỗ lực niệm, dần dần vọng niệm càng ngày càng ít, công phu có tiến bộ. Nếu niệm một thời gian dài mà vọng niệm vẫn nhiều như thế, không cảm thấy giảm thiểu thì tự mình phải khéo kiểm điểm, phản tỉnh, công phu niệm Phật của mình nhất định có vấn đề. Nói chung, vấn đề ở chỗ không có tâm thành kính.

***